Hơi Thở,
Ngày...Tháng...Năm....
Mến Gửi Yêu Thương!!!
...Ký ức dường như không ai mà
không có, nỗi nhớ cũng chẳng khác,...”Thời Gian Trôi qua mau chỉ còn lại những
kỷ niệm...kỷ niệm thân yêu ơi!”.Thế là những ngày khá mỏi mệt và vất vả cũng đã
trôi qua những gì còn lưu lại có chăng là những dòng suy nghĩ, những câu Status
mà thôi! Nhưng đổi lại tớ thấy mình đang vun bồi năng lượng của chính mình,
đang điều chỉnh hơi thở của mình tựa như cái tên trong buổi chia sẽ “Chúng Thở
Đều”. Đó là hạnh phúc mà chúng ta có thể nhận diện và tiếp xúc một cách dễ dàng
và bình thản nhất, nhưng cũng thật khó khăn biết mấy khi chính mình chẳng thở
được một hơi thở “Đều” thì một điều chắc rằng chẳng thể có 2 từ Hạnh Phúc. Những
ngày lăn lộn,vất vả của thầy và trò dưới
mái chùa Linh Quang, cùng sát cánh cùng hòa mình vào hơi thở của núi đồi, của
sườn núi lưng chừng, nhỏ nhỏ ở đó là ngồi chùa đầy ắp tiếng cười, lời nói, tiếng
la rầy của Quý Thầy, các anh chị và bạn nhỏ thân thương... Đã qua đi một khóa
thực tập, qua đi những giây phút lắng đọng,với tôi cương vị là người hướng dẫn đây
không phải là lần đầu tôi tiếp nhận và làm việc cùng các anh em, quý Thầy...
Nhưng....Thật khó diễn tả nổi nó nữa Y thương ak, phải chăng mảnh đất Nha Trang
mang đầy màu sắc và hình hài kỷ niệm trong tớ chứ. Nơi đã xây dựng và vun bồi cho
tớ một cá thể yếu mềm, mong manh đang hòa vào dòng trôi nỗi ngược xuôi của Csống
thành con người biết hòa mình, biết dấn thân, và hơn nhất là biết Y Thương...lắng
nghe!
Y Thương ak! Cũng đã rất rất lâu lắm
rồi trong tớ mới chứa chan những dòng chảy trên khóe mắt (nói như thế không phải
những lần trước sau khóa tu không xúc động đâu nghe,,,,chỉ là không như lần này
thôi...(_!!_)). Cung bậc cảm xúc ai ai cũng có, và ai cũng mỗi vẻ khác nhau Y
Thương nhỉ....Vui, bực, buồn(nói không nghe), hay bất đồng ý kiến, hay thoảng
thoảng lại tức lên vì thái độ của người cùng công tác,,,,nhìu nhìu lắm Nhưng nó
cũng đã qua rồi,,,và nó cũng đã làm sợi dây yêu thương, sợi hiểu Gắn – Thắt được
chặt hơn cùng tất cả mọi người dù lớn hay nhỏ. Những giọt nước mắt cuối cùng của
thời trẻ con, ngây dại, cái tuổi rưng rưng, đụng là khóc...là rơi...rơi...nói
như thế nào nhỉ! Khó thật...Nhưng mà người Huế tớ gọi là Tồ, nhất là con trai hễ
mà khóc là có thêm chữ Tồ sau tên người đó,,,nghe thật xấu hổ đúng không cậu,
nhưng mình thì không, giờ muốn cũng không thể được như xưa...nhớ hồi đó mỗi khi
nghe Mẹ gọi điện vào thăm...cầm điện thoại lên...mẹ cứ nghe giọng tớ là
khóc,khóc hoài...và mình cũng thế chẳng thể cầm nỗi ...cho đến giờ mình biết Mẹ
vẫn còn khóc khi thấy con trai mình về thăm nhà dù không cho mình thấy, không
cho mình nghe...nhưng mình vẫn hiểu và Thương Mẹ lắm...Y Thương ak.
Còn bây giờ thì sao nhỉ những làn
chảy rưng rưng trên khóe mắt, những dòng xúc cảm và chứa chan tình ấm áp, tình thương
yêu của Thầy Và Trò.Dù chỉ 5 ngày thôi, một khoảng thời gian không dài lắm đúng
không, và nó cũng không mấy ngắn đâu cậu ak. Tớ luôn nói với chính mình rằng...ở
đâu có Yêu Thương thì Hạnh phúc ở đó, niềm vui ở đó, và năng lượng cũng ở đó.
Cái năng lượng thân thương khi chúng ta cùng thực tập những cái hay cái đẹp vun
bồi cho chính Tâm Yêu thương đang hiện hữu trong chính mình. Chúng là những người
con của Đức Phật...và tự hiểu rằng chẳng có gì là mãi mãi, cuộc vui nào cũng sẽ
qua,mọi thứ chỉ là giả tạm...nhưng trong chúng ta ai ai cũng vẫn dang làm một
kiếp người, dù hình dáng, địa vị khác nhau bao nhiêu nhưng mục đích chung của
chúng ta là một, chỉ là một....Một sự y Thương mà ngày ngày, giờ giờ...trong từng
khoảnh khắc ta vun bồi.....chỉ như thế, như thế thôi cũng đã vui và yên trọn kiếp
này rồi.
Cái
thời tung tăng dưới bóng trời thành phố biển nay chẳng còn nữa,...còn
đâu những dấu ấn, những bước đi trên con đường thênh thang và rợn người khi cơn gió biến thổi
ngang. Nha trang ơi...! Nghe bình yên lắm, qua đi rồi cái cảm giác hồ hởi,
thích thú trở lại cùng khi Khóa tu An Lạc Hạnh sắp diễn ra, và cái nhớ thân
thương với những Mầm Tuệ đáng yêu ấm áp trong mái nhà Tuệ Uyển!.....vụt thật
nhanh khi ngồi trên xe trở về mảnh đất Linh Quang mầu nhiệm,thoáng qua đó đã là
lúc Chia tay...cả Thầy – Trò chẳng ai có thể ngăn và cản trở dòng cảm xúc ấy cả...và
tớ cũng như thế không khác Cậu à.Ngồi trên cao nhìn xuống nhìn những mầm non
yêu thương đầy Năng lượng sau vài ngày thực tập và chuyển hóa Thân -Tâm, lúc này là lúc những dòng yêu thương chứa
chan rưng rưng trên khóe mắt tớ nói với cậu khi nãy ấy...thật xao xuyến dường
nào...Mình còn nhớ khi đó mình đã suy nghĩ, có lẽ nghe vừa buồn cười,vừa ngố ngố
thật...”lâu lắm rồi mình mới khóc như ri hèo – răng mà khóa tu này mình cứ rưng
rưng ri.... ”. Nhìn chú Điệu đáng yêu, hồn nhiên, ngây thơ, trong trắng biết
bao...mình nhớ cái thời làm điệu cũng không bằng phẳng lắm, chưa cay lắm Y
Thương ak. Yêu lắm cái thời ấy biết bao!
Y Thương ơi! Tớ có tới 2 gia đình lựng đấy...cậu biết mà Tuệ
Uyển đó! Đừng có mà ganh tỵ với tớ nghe, có nhiều Tuệ trò thật đáng yêu, vô tư
nhưng chắc không hoàn toàn ngây thơ đâu cậu nhể!(mấy cậu- nàng nhok này quậy
lém...! hj).Nhưng đó là chuyện thường càng ngày lớp trẻ càng năng động mà miễn
có thể tự mình thực tập tâm yêu thương, học cách lắng nghe mọi người chỉ như thế
cũng vui rồi mà...cố lên các con nhé.(Thầy cám ơn các con đã mang lại cái cảm
giác được trở về như thảy tuổi thơ nho nhỏ chỉ vừa mới qua hôm qua rứa...Cám ơn
mảnh đất NhaTrang đã vun bồi vườn Tâm Linh , vun bồi hạt giống Như Lai thêm vững
chắc, cám ơn nha trang đã share cho tôi nhiều năng lượng yêu thương và hiểu biết)....Sáng
ấy T. Đạo Quang đã nói chúng ta sẽ không hề xa nhau khi ai nấy cũng siêng thực
tập yêu thương, học cách lắng nghe, vun bồi Vườn Tâm Chính như Chủ Đề Khóa tu đặt
ra...Chẳng ai muốn rời xa ....không ai cả và trong chính tớ cũng rứa Y thương
ak!
Lối nhỏ ơi! cho dấu chân tôi lại
chẳng bồi hồi khi in lại nét xưa
Linh Quang ơi! xin cho Con nhớ mãi
Bóng nghiêm từ pha lẫn bước du tăng
sẽ phiêu bồng trên từng con đường nhỏ
mang tâm hiền vun bồi nét yêu thương.
Khoẳng khắc nhỏ thầy
trò cùng lưu dấu
mai về rồi! cũng thẹn nỗi vấn vương
trên con đường đầy gian truân trắc trở
lối đạo màu soi sáng bước chân đi
chẵng phai mờ khi ai nương bóng Thích
Người cha lành cho con biết yêu thương!
__(())__
De Bây Chừ.
Tạm biệt An Lạc Hạnh lần 3 đầy yêu
thương và xúc cảm năng lượng.Hẹn các con vào An Lạc Hạnh lần 4 nhé(Hy Vọng sẽ
là Đồng Nai,hjhjhj)
P/s: cám ơn tất cả vì tất cả mọi thứ...!!!
Cám ơn Mẹ Của con đã Sinh con ra và
cho con dòng máu đầy Yêu Thương.
Cám ơn Người đã cho con hạt giống
Như Lai, đời sống nội tâm ngày một thêm Vững chắc.






Cám ơn Yêu Thương vì cậu luôn luôn
bên tớ mỗi ngày,từng giây phút và ngay trong mỗi khoảnh khắc.........!
Hạnh
Phúc, Ngày...tháng...Năm...
Một Người Bạn...!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét