Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Nhận Diện và chuyển hóa tâm bệnh!!!




Lưu Đình Long
Thân và tâm của mình đều có khả năng bệnh. Sống giữa cõi Ta-bà này thân tâm thường xuyên tiếp xúc với những độc tố nên bệnh là lẽ đương nhiên. Tuy nhiên, bệnh của thân tâm cũng tùy cơ địa, khả năng đề kháng của từng người và môi trường sống của người đó có trong sạch hay ô nhiễm…
Có nhiều loại bệnh trong thân tâm. Riêng, với bệnh của thân thì y học đã và đang khám phá, nghiên cứu chữa lành thân bệnh cho rất nhiều người (nếu phát hiện sớm, điều trị đúng cách…). Bệnh của tâm cũng đã được các nhà hiền triết tìm hiểu, nhận diện và đề xuất nhiều phương pháp trị liệu để tâm được an, để đời sống tinh thần của con người được lành mạnh.
PHAT HOC.jpg
Tâm an chính là mong muốn của tất cả mọi người, cũng như mong ước cố hữu về thân thể khỏe mạnh, cường tráng, dẻo dai. Tuy nhiên, mong muốn là một chuyện còn biến mong ước ấy thành hiện thực trong khả năng của từng người lại là một chuyện khác. Đôi khi ta mong ước thân khỏe-tâm an nhưng mình lại không bao giờ tập luyện thể dục, lao động quá sức, ăn uống không tiết chế, suy nghĩ ấu trĩ, tham lam, sân giận… đầy đủ cả thì mong ước ấy cũng chỉ là ước mơ xa vời vợi. Trong đôi mắt của nhà Phật, mọi ước mong không thể là mong ước suông mà nó phải được hình thành trên cơ sở thực tế (phải có nhân, duyên) thì ước mong ấy mới thành hiện thực (kết quả).
Bạn ước mong làm ca sĩ, được nổi tiếng nhưng bạn lại chẳng biết hát hò một tẹo nào, hoặc biết một cách không chuyên lại không chịu đầu tư khổ luyện, không đủ tự tin bước lên sân khấu thì bạn không bao giờ trở thành ca sĩ được. Phải có chánh nhân để cho ra một kết quả thực tế. Cũng như ước mong mình an lạc thân tâm thì mình phải biết chánh nhân đưa tới an lạc là gì? Đương nhiên là ăn uống điều độ, tiết chế, là luyện tập thể dục thể thao đều đặn, là nghĩ, nói, làm những điều tốt đẹp, thiện lành, mang lại an lạc cho người khác, loài khác. Bạn muốn mình khỏe mạnh mà bạn lại đi tước đoạt mạng sống loài khác, người khác một cách trực tiếp hoặc gián tiếp thì làm sao mà mình khỏe (biểu hiện thực tế) cho được. Không chừng, mong ước vô lý ấy lại làm mình thêm đau đớn, khổ sở vì nó không thể thành hiện thực – nỗi khổ của thất vọng, cầu mà không đạt. Hơn nữa, khi mình tước đi sức khỏe, mạng sống của loài khác, người khác cũng đồng nghĩa với tước đi sự an vui nơi mình.
Cũng bởi lòng tham (tham ăn) hoặc sân giận và si mê mà mình tước đi mạng sống, đánh đập loài khác, người khác… và mình đã tạo chánh nhân bất an trong mình. Bất an là bệnh, thứ bệnh lý của tâm đến từ chánh nhân mình đã tạo trong quá khứ hoặc hiện tại. Mình phải nhận diện được điều này để quay lại loại trừ chánh nhân gây ra bệnh lý bất an, lo lắng, sợ hãi… trong mình.
Hoặc, cũng vì tham sân si mà mình đã cạnh tranh không lành mạnh với đồng nghiệp, đối tác, sử dụng chiêu thức, thủ đoạn, nói xấu… nên mình đã tạo ra oán đối với nhiều người. Áp bức và làm cho họ không còn đất sống đến nỗi ôm hận mà trả thù mình tức khắc hoặc bỗng trở nên tha hóa và gây ra những hệ lụy đau lòng cho cộng đồng… Với chánh nhân như vậy mình sẽ không thể an nổi, không thể hanh thông trong công việc và cuộc sống được.
Tham sân si, ba món độc này có mặt trong mình và được biểu hiện từ tế đến thô, nó tàn phá thân tâm mình rất nhiều nếu mình không nhận diện được nó, không làm chủ được bản thân, để nó sai sử mình hết nghĩ đến nói, đến làm những chuyện trời ơi đất hỡi. Đạo Phật xác định đấy chính là nguyên nhân của các khổ. Tuy nhiên, hạt giống này ai cũng có, nhưng mỗi người lại có những biểu hiện khác nhau tùy sự hiểu biết về nó, hiểu về nhân quả cũng như những nguyên lý khác của cuộc sống như vô thường, vô ngã… như thế nào? Nếu được trang bị nhiều phương pháp để giải trừ ba món độc đó càng nhiều và ứng dụng càng khéo léo, càng thuần thục thì người ấy càng có nhiều hạnh phúc.
a.jpg
Người hiểu rõ cuộc sống vô thường, thành trụ hoại không là điều tất nhiên nơi cõi Ta-bà này thì họ sẽ không cay cú đến mức đánh mất sự sáng suốt của mình, bằng mọi giá để giữ lại những cái khi nó đã đến lúc phải mất (hoại). Và họ sẽ nhanh chóng thoát ra khi nó biến đổi, không quá đau khổ trước những chuyển giao quyền lực hoặc sự già đi của chính mình. Họ nghĩ được vậy, sống được vậy thì cuộc sống của họ trôi qua rất nhẹ nhàng, rất bình an dẫu những biểu hiện của họ cũng tương tự như bao nhiêu người khác, cũng già bệnh chết, cũng mất mát chia lìa… Do vậy, đôi khi, sự biểu hiện là tương tự nơi hai người nhưng tùy thuộc vào cái thấy (sự hiểu biết, trí tuệ) của mỗi người mà họ đau đớn ít hay nhiều, hoặc không có một cảm thọ đau đớn nào. Cũng vì thế mà ngay từ đầu, ta nhận diện sự thật của điều kiện bệnh lý trong thân tâm mình là do sức đề kháng của từng người. Mà sức đề kháng có từ đâu? Từ việc trực tiếp tiêm vắc-xin (thực tế là một loại vi-rút đã được làm yếu đi, không có khả năng gây bệnh, nhưng khi nó tiêm vào cơ thể thì sẽ làm cơ thể tạo ra kháng thể nội sinh) hoặc do mình đã trải nghiệm và vượt qua. Câu thơ “Không khổ đau lấy chi làm chất liệu” mang ý nghĩa như vậy, chính nó là chất liệu hay cũng là xúc tác làm cho tâm hồn trở nên mạnh mẽ, vững chãi hơn. Ai vượt qua bão giông rồi thì khi gặp giông bão sẽ biết cách ứng phó, không gục ngã.
Môi trường sống cũng rất quan trọng. Ông bà mình rút ra một điều rất hay rằng: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, chính là nói đến tầm quan trọng của môi trường trong việc hình thành nhân cách của một ai đó. Câu chuyện bà Mạnh mẫu ba lần chuyển trường cho con vì trường gần những điểm đen, dễ làm vấy bẩn tâm hồn con là vì bà nhận ra môi trường có khả năng làm một tâm hồn trở nên trong sáng hay lấm lem. Mình phải chọn môi trường tốt, người tu cũng cần môi trường tốt để học hỏi, hành trì, bởi năng lượng đó sẽ giúp mình vững chãi hơn, nâng đỡ mình tốt theo. Trong một bài sám, có ý đó, rằng người tu thì phải “trưởng ngộ minh sư, chánh tín xuất gia”. Thầy giỏi và bạn lành là môi trường để mình dưỡng nuôi Bồ-đề tâm lớn dậy, không làm mất đi hoặc thành… “bồ-đề gai” như cách gọi vui của mọi người khi gặp phải một người tu, Phật tử nào đó cứ suốt ngày sân giận tham si…
Tham sân si được tồn tại dưới dạng hạt giống trong tâm, và tùy môi trường, tùy sự hiểu biết của từng người mà biểu hiện trong đời sống của người ấy thông qua suy nghĩ, lời nói cùng hành động. Một người tham nhiều sẽ tìm cách chiếm đoạt của người, làm việc quá sức đến mức phải tử nạn… Và điều đó biểu hiện cụ thể nơi mỗi người, nếu họ không nhận ra thì sẽ nguy hại cho thân tâm của mình về sau. Tham ái quá lớn thì mình cũng hại mình mất nhân cách khi cứ mãi chạy theo sắc dục, hại người, hại mình… Tất cả vì trong mình có tham sân si. Người biết đạo Phật thì sẽ không dưỡng nuôi ba món độc này, sẽ tu chỉnh bản thân ngày một trong sáng, tốt lên, đến lúc không còn lệ thuộc, không còn bị chi phối bởi những phiền não này, gọi là giải thoát. Còn người không biết lời Phật dạy, hoặc biết mà không tin thì sẽ biến mình thành con thiêu thân, lao vào lửa đỏ (sẽ chết) nhưng lúc lao vào ấy cứ nghĩ mình đang đi tìm hạnh phúc. Người cố tạo ác nghiệp là bởi vì không nhận thấy nhân quả, không thấy hạnh phúc và an lạc thực sự được tạo ra nhờ từ bi hỷ xả cùng với những ý nghĩ, lời nói, hành động chơn chánh…
Phải nhận diện điều đó một cách căn cơ, thật thà để đi tới giảm thiểu và loại bỏ những hạt giống ấy, từng bước, bắt đầu bằng gọi tên nó, thuần hóa nó, chuyển biến nó theo đường hướng lành tốt. Ai cũng có khả năng này khi mình chịu đặt mình vào vị trí một bệnh nhân và đồng thời là bác sĩ. Mình là bệnh nhân (khi mình mê) nhưng khi mình ngộ thì mình sẽ trở thành lương y, lương y trị bệnh cho mình và trị cho cả người khác. Và một minh chứng rất cụ thể từ mình sẽ sống động, để người ta tin là với phương pháp đó (của Phật) sẽ hết bệnh – gọi là thân giáo, thì lo gì người ta không làm theo, bởi bệnh của chúng sinh thì có một, đều do tham sân si gây ra cả thôi! Ý thức tự độ, độ tha cũng là vì vậy, khi mình đã thấy con đường, mình phải đi, phải thể nghiệm để chứng minh, chắc chắc mình thành công với phương pháp ấy, người ta cũng sẽ đi theo, bởi có ai đang khổ đau, đang bệnh mà không muốn hết bệnh, không muốn dứt khổ đâu?
 Nguồn: http://phapbao.org/

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Vỡ ÒA...!!!

chút nắng trên đôi mắt
chút mưa hoài kỷ niệm
Ôi! tình thân mái ấm
xin gió hay cuốn đi
tình thương và hiểu biết
loay hoay hoài giấc mộng
để mai về yêu thương... !

Bất thình lình một lúc
có lúc ta tưởng chừng
dẫu biết mình đang cố
ta nhìn ta chậm lại.
và  một lúc nữa thôi
ta biết mình một lúc
thêm cho chút tình thương
mà cho nhau mãi mãi.
                                                                                               ( KHT)

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Giá Trị cuộc Sống!!!

20 lời hướng dẫn cho đời sống của Dailai Lama

Đây là những lời hướng dẫn cho đời sống của Ngài Dalai Lama đã trở thành lời dạy bất hủ và tôi thực sự thích nó.
1. Để đạt được tình yêu thương cao thượng và thành tựu vĩ đại đôi khi phải trải qua sự mạo hiểm lớn lao.
2. Khi bạn thất bại, đừng đánh mất đi những bài học.
3. Trong đời sống nên thực hành theo ba chữ R:
- Tôn trọng bản thân (Respect for self)
- Tôn trọng người khác  (Respect for others )
- Chịu trách nhiệm về tất cả hành động của bạn (Responsibility for all your actions)
4. Nên nhớ rằng đôi khi không đạt được những gì bạn mong muốn lại là sự may mắn tuyệt vời.
5. Học những quy tắc để bạn biết làm thế nào phá vỡ chúng một cách chính xác
6. Đừng để một tranh chấp nhỏ làm tổn thương một mối quan hệ tuyệt vời của bạn.
7. Khi bạn nhận ra bạn đã phạm một lỗi lầm, bước tiếp theo là sửa đổi nó ngay lập tức.
8. Dành một ít thời gian cho riêng mình mỗi ngày.
9. Mở rộng vòng tay của bạn để thay đổi, nhưng đừng đánh mất đi những giá trị bản thân.
10. Nên nhớ rằng sự im lặng đôi khi là câu trả lời tốt nhất.
11. Sống một đời sống tốt lành và ngay thẳng. Về sau khi bạn lớn tuổi hơn và nghĩ về chúng, bạn sẽ có thể thích thú thưởng thức nó lần thứ hai.
12. Một bầu không khí yêu thương trong gia đình  là nền tảng cho đời sống của bạn.
13. Khi xảy ra sự bất hòa với một người bạn thương, hãy giải quyết nó ngay tức thời, nhớ đừng mang nó theo bạn vào quá khứ.
14. Chia sẽ kiến thức của bạn. Đó là phương pháp hay nhất để đạt được danh tiếng muôn thuở.
15. Hãy dịu dàng với trái đất
16. Một năm một lần hãy đến một nơi nào đó mà bạn chưa từng đến.
17. Hãy nhớ rằng để có mối quan hệ tốt đẹp trong tình yêu, đôi khi tình yêu của bạn dành cho người khác phải cao hơn nhu cầu đòi hỏi mà bạn mong đợi từ người đó.
18. Muốn đánh giá thành công của bạn, trước tiên bạn phải xét đến những gì bạn phải từ bỏ để có được nó.
19. Nếu bạn muốn người khác được hạnh phúc, hãy thực hành lòng từ bi.
20. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, hãy thực hành lòng từ bi.

  Rebecca Ketchum sưu tầm
Tâm An dịch

Tâm Ai cũng Mầu Nhiệm!!!

Lòng từ bi và con người.!!!


Một câu hỏi quan trọng nằm chôn vùi dưới kinh nghiệm của chúng ta, cho dù chúng ta biết đến nó hay không biết, đó là : Cuộc sống có ý nghĩa gì không ?
Tôi có nghĩ về điều nầy và muốn được chia xẻ với mọi người những gì tôi nghĩ, với hy vọng là những điều nầy có thể đem lại ích lợi thiết thực cho những ai đọc qua bài này.
Tôi tin rằng ý nghĩa của cuộc sống là hạnh phúc. Từ lúc sanh ra đời, mỗi người trong chúng ta đều muốn hạnh phúc và tránh đau khổ. Không một điều kiện xã hội hay giáo dục, hoặc một lý tưởng nào có thể làm lệch lạc sự mong muốn này.
Từ trong tâm thức của con người chúng ta, tất cả đều muốn được an vui, hạnh phúc. Tôi không biết vũ trụ với vô số tinh tú, ngân hà và thế giới có ý nghĩa gì sâu sắc hay không; nhưng ít nhất, chúng ta cũng thấy rõ rằng con người sống trên trái đất nầy có nhiệm vụ làm cho cuộc sống của mình hạnh phúc. Vì vậy, điều quan trọng là khám phá ra điều gì sẽ mang lại hạnh phúc nhiều nhất.
 Làm thế nào để đạt hạnh phúc
Hãy bắt đầu chia hạnh phúc và khổ đau làm hai phần chánh : Tinh thần, và thể xác. Trong hai phần nầy, tinh thần có ảnh hưỏng nhiều nhất nơi chúng ta.
Trừ khi chúng ta bệnh nặng hoặc bị đói khát, cơ thể chúng ta chỉ là phần phụ thuộc trong cuộc sống này. Nếu cơ thể tráng kiện, chúng ta không hề để ý đến nó. Tinh thần thì khác, nó ghi chú mọi việc, dù nhỏ nhặt đến đâu. Vì vậy chúng ta phải hết lòng cố gắng làm sao cho tinh thần mình được an lạc.
Trong kinh nghiệm giới hạn của tôi, tôi thấy rằng sự an lạc tột cùng là khi chúng ta làm tăng trưởng tình thương và lòng từ bi.
Lúc mà ta lo cho hạnh phúc của mọi người, là lúc mà chính ta đang hưởng hạnh phúc. Làm tăng trưởng lòng từ một cách tự động, là làm cho tinh thần được bình an. Điều nầy giúp ta dẹp sợ hãi và lo lắng, và giúp ta sẵn sàng đối phó với những trắc trở của cuộc đời. Đây là sự thành công tối hậu trong cuộc sống.
Khi mà ta còn sống trong thế giới nầy, là ta vẫn còn có vấn đề. Trong trường hợp gặp khó khăn, nếu chúng ta đánh mất hy vọng và trở nên chán nản, thì ý chí phấn đấu của chúng ta sẽ bị giảm đi. Ngược lại, nếu chúng ta nhớ rằng mọi người chung quanh đều phải trải qua đau khổ, thì cái nhìn thực tế này sẽ làm tăng ý chí và khả năng của chúng ta, để chúng ta đối phó với nghịch cảnh.
Thật ra, với thái độ nầy, mỗi khó khăn gặp phải, được xem như là một cơ hội ngàn vàng để chúng ta làm tăng trưởng phần tinh thần của chính mình.
Do đó, chúng ta phải tranh đấu dần dần để trở nên từ bi hơn, như vậy chúng ta mới có thể phát triển tình thương và giúp đỡ những ai đang đau khổ. Kết quả là sức mạnh nội tâm và sự thanh thản của chúng ta được tăng lên.
Chúng ta cần Tình thương
Lý do tại sao tình thương và lòng từ bi được xem như là điều hạnh phúc nhất, bởi vì trong tâm khảm mỗi chúng ta đều mong muốn được thương yêu. Tình thương rất cần thiết cho sự sinh tồn của con người. Đó là mối liên hệ phụ thuộc lẫn nhau rất sâu sắc giữa con người với con người. Không cần biết là người đó có khả năng như thế nào và cho dù người đó có giỏi đến đâu đi nữa, kẻ đó cũng không thể sống sót nếu chỉ có một mình. Một người có thể khỏe mạnh, tráng kiện đến mức tối đa trong một khoảng thời gian nào đó, nhưng một khi ngã bệnh hay lúc quá nhỏ, hoặc quá già, ta vẫn phải cần sự giúp đỡ của những người chung quanh .
Sự liên hệ phụ thuộc lẫn nhau là điều căn bản của luật tạo hóa. Không phải chỉ có loài người , kể cả những côn trùng nhỏ bé nhất, không có tôn giáo, hay luật lệ, chúng vẫn phải nương tựa vào nhau để mà được sống còn. Cả đến hiện tượng vật chất nhỏ bé nhất cũng phải bị chi phối bởi luật " phụ thuộc lẫn nhau" (interdependence).
Những hiện tượng trên trái đất như : mây, biển, rừng, hoa lá cũng được cấu tạo bởi những năng lượng phụ thuộc lẫn nhau. Không có những năng lượng nầy, thì chúng tan hoại ngay.
Bởi vì đời sống của con người là phụ thuộc lẫn nhau, cho nên đây là một điều tự nhiên khi ai ai cũng cần tình thương. Vì vậy chúng ta cần ý thức trách nhiệm của mình trong việc đem lại an vui cho mọi người.
Nên hiểu rằng những thiếu thốn hay đau khổ của con người là thuộc về phần tinh thần vì thế chúng không thể giải quyết được bằng máy móc tinh vi, vì vậy thật là một điều sai lầm khi ta tìm kiếm hạnh phúc bằng những thứ bên ngoài.
Chúng ta nên nhìn lại để tìm kiếm cho đúng thứ mà ta cần cho hạnh phúc.
Nếu bỏ qua câu hỏi rắc rối về tạo hóa và sự tiến triển của vũ trụ, chúng ta ít ra cũng đồng ý rằng mỗi chúng ta là một sản phẩm của cha mẹ chúng ta. Thông thường, mỗi chúng ta có mặt nơi đây là vì cha mẹ chúng ta muốn nuôi dưỡng một đứa con cho đến lúc nó trưởng thành và có thể tự lập. Vì vậy, ngay từ phút đầu thọ thai, tình thương của cha mẹ dành cho chúng ta bắt nguồn từ lúc đó.
Hơn nữa chúng ta hoàn toàn nương tựa vào sự săn sóc của mẹ chúng ta ngay từ lúc ban đầu. Theo các khoa học gia, tinh thần của người mẹ trong lúc mang thai có ảnh hưởng rất nhiều đến đứa trẻ trong bụng.
Sự thể hiện tình thương cũng rất quan trọng lúc đứa trẻ ra đời. Ngay từ buổi đầu việc đầu tiên chúng ta làm là tìm vú mẹ, chúng ta tự nhiên thấy gần với mẹ, và mẹ chúng ta phải cảm nhận được tình thương đó bà mới có thể lo bú mớm cho chúng ta m ột cách tốt đẹp; nếu bà cảm thấy tức giận hay bực tức thì sữa sẽ chảy không đều.
Kế đến là lúc tuổi khoảng 3 hay 4, đây là khoảng thời gian rất quan trọng cho việc phát triển bộ óc; trong lúc này, sự gần gủi săn sóc rất cần cho sự phát triển bình thường của đứa trẻ. Nếu đứa trẻ không được ôm vào lòng, không được trìu mến thương yêu thì sự phát triển của bộ óc đứa trẻ sẽ bị hư hao hoặc kiếm khuyết.
Đứa trẻ không thể sống sót nếu không có sự chăm nom của người khác, vì vậy tình thương là món ăn cần thiết để nuôi dưỡng trẻ. Hạnh phúc của tuổi ấu thơ, đều nhờ vào tình thương, nhờ có tình thương, mà đứa trẻ dẹp được những nỗi lo sợ và trưởng thành một cách lành mạnh.
Hiện tại có bao đứa trẻ lớn lên trong những gia đình không hạnh phúc. Nếu chúng không được thương yêu trọn vẹn, thì sau nầy chúng ít khi nào thương được bố mẹ chúng, và thường thì, những đứa trẻ nầy không hiểu được thế nào là thương người khác. Thật là đáng điều đáng buồn!
Khi đứa trẻ lớn lên và đến trường, chúng cần sự nâng đỡ nơi thầy, cô. Thầy, cô không phải chỉ có truyền đạt kiến thức mà còn phải chịu trách nhiệm về việc chuẩn bị cho đứa trẻ bước vào đời. Học sinh phải cảm nhận được sự tin cậy, và kính trọng, những gì chúng học được nơi thầy cô sẽ là một dấu ấn khó phai.
Ngược lại, nếu thầy cô chỉ lo dạy về môn học mà không để ý gì đến tánh tình, hạnh kiểm của học sinh thì thầy cô đó khó có thể dạy học lâu dài , họ chỉ có thể dạy trong một thời gian ngắn thôi .
Cũng như khi một người bệnh, gặp bác sĩ tận tâm, niềm nở, nhất là sự mong muốn họ mau khỏi bệnh, nhờ vậy họ cảm thấy thoải mái với sự ân cần của y sĩ , người nầy sẽ dễ dàng khỏi bệnh. Ngược lại, nếu bác sĩ giỏi nhưng không tận tâm, không ân cần, niềm nở, dù thuốc hay, nhưng vì bệnh nhân không thoải mái nên việc lành bệnh cũng không mau chóng.
Kể cả khi chúng ta nói chuyện thường ngày, nếu có người nói chuyện ân cần, thân mật, thì tức khắc chúng ta cảm thấy muốn nghe, và muốn tiếp chuyện; câu chuyện sẽ trở nên hấp dẫn hơn, cho dù đề tài không hay. Ngược lại, nếu một người nói chuyện lạnh nhạt hay trả lời nhát gừng, chúng ta sẽ cảm thấy khó chịu và muốn mau mau kết thúc câu chuyện. Từ việc nhỏ cho đến việc lớn, hạnh phúc của chúng ta tùy thuộc vào tình cảm và sự quan tâm của người chung quanh.
Vừa rồi, tôi có gặp những khoa học gia ở Mỹ, họ bảo là mức độ về bệnh tâm thần ở đất nước họ đã tăng khoảng mười hai phần trăm trong dân số. Trong buổi bàn cãi, chúng tôi nhận ra rằng bệnh tâm thần không phải do thiếu thốn vật chất mà ra, mà lý do chánh là vì thiếu tình thương, thiếu tình thân ái giữa con người với con người.
Qua những gì tôi viết trên đây, một điều chắc chắn rõ ràng là : cho dù chúng ta có nhận thức được hay không về điều nầy, sự cần thiết tình thương đã nằm sẵn trong huyết quản của chúng ta ngay từ buổi ban đầu. Người lớn và trẻ em đều hướng đến tình thương, cho dù tình thương đó được mang đến từ một con vật hay từ một người mà bình thường ta vẫn xem như là thù địch.
Tôi tin rằng không một ai sanh ra mà không cần tình thương. Vài trường Triết đã công nhận rằng con người không phải chỉ thuần là thể xác. Tinh thần là chủ động trong việc cảm nhận được cái đẹp, cái quý giá, làm cho chúng ta có thể thương yêu.
Phát triển lòng từ
Vài người bạn của tôi nói rằng, tình thương và lòng từ bi rất tốt đẹp và kỳ diệu, nhưng chúng không có chỗ đứng trong thế giới của chúng ta, nơi mà lòng sân hận và thù hằn là một phần của con người, và như vậy chúng ta luôn bị sân hận làm chủ. Điều nầy tôi không đồng ý.
Con người chúng ta hiện hữu với hình hài nầy trong khoảng gần một trăm ngàn năm. Tôi tin rằng trong khoảng thời gian đó nếu tinh thần chúng ta bị sân hận làm chủ thì dân số của con người đáng lý phải bị giảm đi. Nhưng cho đến hôm nay, dù có những trận chiến, dân số con người vẫn gia tăng hơn bao giờ hết.
Điều nầy chứng tỏ rằng, tình thương và lòng từ vẫn chiếm ưu thế. Vì vậy, những việc không hay là"tin tức", những việc làm từ bi trong đời sống hàng ngày bị coi như là điều tất nhiên, và phần lớn bị lờ đi.
Theo kinh nghiệm của riêng tôi, thì sự thăng bằng về mặt tinh thần và cơ thể mạnh khỏe có liên hệ mật thiết. Sự khích động và tức giận dễ làm chúng ta nhiễm bệnh . Ngược lại, nếu tinh thần yên tịnh và tràn đầy những ý nghĩ tốt lành thì cơ thể ít có cơ hội bị bệnh hoạn tấn công.
Muốn được hạnh phúc chân thật thì cần phải có một tinh thần an lạc, và để được tinh thần an lạc, cần phải có lòng từ bi, làm sao để chúng ta phát triển được lòng từ ? Chỉ nghĩ đến lòng từ bi thôi cũng chưa đủ, chúng ta phải làm sao để chuyển hóa tâm niệm và hành động của mình trong đời sống hàng ngày .
Trước hết, chúng ta phải biết rõ từ bi nghĩa là gì. Lòng từ cũng có nhiều hình thức và lắm lúc lẫn lộn với bám víu và ham muốn. Chẳng hạn, tình thương của cha mẹ dành cho con cái thường có liên quan đến những nhu cầu tình cảm của riêng họ, vì vậy tình thương không được hoàn toàn từ bi. Cũng vậy trong hôn nhân, tình thương giữa hai vợ chồng--nhất là lúc ban đầu, lúc mà cả hai chưa rõ những cá tánh sâu sắc của nhau--tình thương dựa vào bám víu hơn là đơn thuần thương yêu. Vì dục vọng của chúng ta quá mạnh nên người hôn phối dù có tánh xấu, dưới mắt ta lúc bấy giờ người ấy thật là hoàn hảo. Hơn nữa, ta lại có khuynh hướng khuếch trương những điều tốt nho nhỏ. Do đó, khi mà tánh tình một trong hai người thay đổi thì người kia cảm thấy thất vọng vì chính tánh tình họ cũng có đổi thay. Đây là điều cho ta thấy tình yêu được thúc đẩy bởi những nhu cầu của cá nhân hơn là vì thương yêu kẻ khác.
Lòng từ bi chân thật không phải là một thứ tình thương có qua có lại, mà là một sự cam kết chắc chắn dựa trên lý trí. Vì vậy, cho dù kẻ thọ nhận cư xử không tốt, một hành động từ bi thật sự sẽ không hề thay đổi .
Dĩ nhiên là phát triển lòng từ bi chân thật sẽ không phải là một việc dễ dàng. Lúc bắt đầu thực tập, chúng ta nên nhìn vào những điểm sau đây :
Dù người đẹp hay người xấu, người dễ thương hay kẻ phá hoại, chúng ta đều là con người như nhau cả. Và vì là con người nên chúng ta đều muốn hạnh phúc và không muốn đau khổ. Hơn nữa, mỗi người có quyền tự do riêng để tránh đau khổ và hưởng sung sướng. Bây giờ bạn chấp nhận là tất cả chúng ta đều muốn hạnh phúc, và vì vậy bạn sẽ tự dưng cảm thông được với mọi người và cảm thấy gần gủi họ hơn. Thực tập điều nầy sẽ làm cho tinh thần bạn cảm nhận được tình vị tha, và bạn sẽ phát triển được lòng tôn kính nơi mọi người chung quanh : muốn giúp họ bớt khổ đau. Vì là con người nên ai ai cũng phải trải qua những kinh nghiệm vui, buồn, sung sướng và đau khổ, vì vậy không lý do gì bạn lại không thương được những người có những hành động ích kỷ.
Trong khả năng của chúng ta, để thực tập lòng từ bi, chúng ta phải cần có kiên nhẫn và thời gian. Tận trong tiềm thức của chúng ta, lúc nào cái "Tôi" cũng chiếm ưu thế, và vì cái "Tôi" đó mà lòng từ bị giới hạn. Thật ra lòng từ bi chân thật chỉ được thể hiện khi mà cái "Tôi" bị diệt bỏ. Nói như thế không có nghĩa là chúng ta không làm chi được, cái gì cũng có bắt đầu, thực tập và tiến triển là điều có thể làm được.
Làm thế nào để bắt đầu
Để bắt đầu, chúng ta phải loại bỏ sân hận. Như chúng ta đã biết, sân hận là những năng lực tình cảm rất mạnh, chúng có thể hoàn toàn áp đảo tinh thần chúng ta. Nhưng chúng ta có thể làm chủ được chúng. Nếu không, chúng sẽ làm cho ta bị điêu đứng và việc tìm kiếm hạnh phúc với một tinh thần thương yêu sẽ khó mà thực hiện được.
Trước hết, hãy khám xét xem cái giận có tốt không. Đôi lúc, khi chúng ta chán nản vì một hoàn cảnh nào đó, cái giận dường như giúp chúng ta mạnh hơn, tự tin hơn và có quyết tâm. Lúc nầy, chúng ta phải kiểm điểm trạng thái tinh thần của mình một cách cẩn trọng. Thật sự cái giận cho ta thêm năng lực, nếu chúng ta khảo sát tỉ mỉ năng lượng của cái giận, ta khám phá ra rằng năng lượng nầy rất là mù quáng : chúng ta không biết được kết quả của nó sẽ là tốt hay xấu.
Bởi vì cái giận che lấp đi phần duy lý của bộ óc. Vì vậy năng lượng của cái giận không thể được tín nhiệm. Nó có sức hủy hoại rất lớn và tạo nên nhiều hành động đáng tiếc.
Hơn nữa, nếu cái giận tăng lên đến mức tối đa, thì một người sẽ trở nên điên loạn, làm những việc có hại cho mình và cho người.
Tuy nhiên, chúng ta có thể phát triển một năng lượng khác cũng mạnh nhưng kiềm chế được để mà thích ứng với hoàn cảnh khó khăn.
Năng lượng nầy có được phát xuất từ cách cư xử với lòng từ bi, sự kiên nhẫn và lý trí. Đây là những thuốc giải hiệu nghiệm cho việc chữa trị cái giận. Đáng tiếc thay, bao người hiểu nhầm về những điều nầy, và cho đấy là biểu tượng của sự hèn nhát, yếu đuối. Tôi thì nghĩ ngược lại : chúng chính là những dấu hiệu cho một sức mạnh nội tâm. Trạng thái tự nhiên của lòng từ bi là sự dịu dàng, hòa nhã, mềm mỏng, nhưng có năng lượng rất mạnh mẻ. Những kẻ dễ tức giận là những người thiếu kiên nhẫn, dễ bất an và không ổn định. Do đó, đối với tôi, sự tức giận là một dấu hiệu của yếu đuối.
Vì vậy, khi vấn đề xuất hiện, nên cố gắng giữ bình tĩnh, với một hành động chân thành cho kết quả được công bằng. Dĩ nhiên là sẽ có những kẻ lợi dụng bạn, khi bạn giữ không bám víu, và hành vi nầy chỉ khuyến khích họ thêm hung hăng, thì bạn phải lên tiếng cho họ biết quan điểm của mình, và nếu cần thì tìm biện pháp để đối phó, nhưng tuyệt nhiên hành động không có sự tức giận hay ác ý ẩn bên trong.
Bạn nên hiểu rằng, cho dù kẻ đối nghịch đang hảm hại bạn, cuối cùng thì hành động nầy cũng chỉ gây hại cho chính họ thôi. Để kiểm soát sự trả đũa của bạn vì íck kỷ, bạn cần phải kêu gọi đến lòng mong muốn thực tập hạnh từ bi, và nhờ đó mà cố gằng giúp đỡ kẻ kia khỏi bị khổ não do chính hành động không hay của họ gây ra.
Hành động trả đũa thường dựa trên năng lực giận dữ với sự mù quáng cho nên sẽ không có kết quả tốt. Vì thế, khi bạn chọn lựa cách đối phó một cách từ tốn, có ích lợi cho cả đôi bên thì kết quả sẽ chính xác, có hiệu lực hơn.
Bạn và kẻ thù
Tôi muốn nhấn mạnh rằng chỉ suy nghĩ về : lòng từ, sự kiên nhẫn sẽ không ích lợi gì nếu bạn không thực tập chúng. Muốn thực tập những điều nầy thì hay nhất là những lúc khó khăn xuất hiện, hãy thử thực tập chúng.
Và ai là người cho ta những cơ hội khó khăn để thực tập? Dĩ nhiên là không phải bạn chúng ta, mà là kẻ thù của chúng ta. Họ là những người gây cho ta nhiều khó khăn nhất. Và nếu ta thật sự muốn học hỏi thì hãy xem kẻ thù như là những người thầy giỏi nhất!
Người thực tập hạnh từ bi và tình thương, cần phải thực tập luôn sự khoan dung, và như vậy thì , kẻ thù không thể thiếu được. Chúng ta phải cảm ơn kẻ thù, vì nhờ họ mà chúng ta phát triển được sự an bình của tinh thần. Thêm nữa, trong những trường hợp thuộc cá nhân hay công cộng có một thay đổi, kẻ thù cũng có thể trở thành bạn.
Sân hận rất có hại, chúng ta cần phải thực tập để làm giảm bớt năng lực của chúng nơi phần tinh thần, nếu không chúng sẽ tiếp tục làm phiền và gây khó khăn cho ta trong việc thực tập sự an lạc. Sân, Hận là kẻ thù thật sự của chúng ta. Đây là những năng lực mà chúng ta cần phải đối phó.
Thật là tự nhiên khi chúng ta ai ai cũng muốn có bạn. Tôi hay nói đùa là nếu bạn thật sự muốn ích kỷ, thì bạn cần phải nên vị tha. Bạn cần phải giúp đỡ, săn sóc mọi người, lo cho họ, làm bạn với họ, mang lại nụ cười cho họ. Kết quả ?
Khi mà cần sự giúp đỡ, bạn sẽ tìm thấy bao là người sẵn sàng! Ngược lại nếu bạn không lo gì đến hạnh phúc của kẻ khác, sau nầy bạn sẽ là kẻ thua thiệt.
Có người nói tình bạn hay mang đến cãi vã, giận dữ, ganh tyﬠvà tranh dành ? Tôi không đồng ý về điểm nầy. Tôi nhận thấy chỉ có tình thương mới mang lại cho chúng ta những người bạn thân đúng nghĩa.
Trong xã hội vật chất hiện nay, nếu bạn có tiền và có địa vị, thì dường như bạn có rất nhiều bạn. Nhưng họ đâu phải là bạn của bạn, họ là bạn của tiền và địa vị của bạn. Khi mà bạn trắng tay, mất hết quyền lực thì không còn tìm ra những người bạn nầy nữa, họ biến mất.
Thực tế thì khi mọi việc hanh thông, chúng ta cảm thấy tự tin và có thể tự lo, chúng ta cảm thấy mình không cần bạn; nhưng khi địa vị và sức khỏe suy dần, thì chúng ta mới biết là mình lầm. Lúc ấy, ta sẽ biết được ai hữu dụng và ai vô dụng. Và để chuẩn bị cho lúc ấy, để cho có được những bạn tốt, ta cần phải thực tập tình vị tha ngay từ bây giờ.
Tôi hay nói là tôi lúc nào cũng cần bạn, càng nhiều càng tốt, và mọi người hay cười tôi về điều nầy. Tôi yêu những nụ cười. Có rất nhiều nụ cười, nụ cười mai mỉa, nụ cười gỉa tạo, nụ cười ngoại giao. Có những nụ cười không làm chúng ta hài lòng, mà đôi lúc còn làm ta sợ hãi, nghi ngờ, phải không nào ? Nhưng một nụ cười chân thật mang lại cho chúng ta bao là sự vui tươi, và tôi tin là, đây là đặc điểm của con người. Nếu đây là nụ cười mà ta mong muốn thì chính chúng ta phải làm sao để cho chúng được hiện diện.
Lòng từ bi và thế giới
Để kết luận, tôi muốn nói thêm như sau : hạnh phúc cá nhân cũng góp phần không nhỏ trong việc làm cho xã hội con người tốt đẹp hơn.
Bởi vì tất cả chúng ta đều cần tình thương, vì thế khi gặp một người, dù trong trường hợp nào, chúng ta cũng có thể coi người đó như là anh, chị em của ta.
Cho dù đấy là một khuôn mặt mới, cách cư xử, cách ăn mặc cho dù có khác biệt, thật ra không có gì cách biệt giữa ta và người. Những nhu cầu căn bản tự nhiên của mọi người đều giống nhau. Vì vậy thật là điên rồ khi mà chỉ bám vào những khác biệt bên ngoài.
Cuối cùng thì con người chỉ là một và trái đất nhỏ bé nầy là nhà của chúng ta.
Để bảo vệ căn nhà của chúng ta, thì mỗi một người trong chúng ta cần phải kinh nghiệm được ý nghĩa của lòng vị tha.
Lòng ích kỷ làm cho ta chỉ biết lừa dối và bạc đãi người khác, muốn diệt trừ tính ích kỷ thì chỉ có cách phát triển tình vị tha. Nếu bạn thành thật và có tấm lòng rộng mở, tự nhiên bạn sẽ cảm nhận được niềm tự tin, hiểu rõ giá trị của chính mình và sẽ không còn sợ hãi nữa.
Tôi tin rằng mỗi giai cấp xã hội -- bình dân, bộ lạc, quốc gia, và ngoại quốc --chìa khóa cho một thế giới hạnh phúc, an lạc là phát triển lòng từ bi. Chúng ta không cần phải theo một tôn giáo nào, hay phải tin vào một lý tưởng gì, chỉ cần mỗi một người trong chúng ta phát triển hết những đức tính tốt của con người là đủ.
Tôi cố gắng cư xử với những người tôi gặp như một người bạn lâu năm. Điều nầy mang lại cho tôi một niềm vui chân chất. Và đây là lúc để chúng ta tạo một thế giới hạnh phúc hơn, an lạc hơn.
                                                                                   Dalai Lama

V/v Hội trại “TUỔI TRẺ & CUỘC SỐNG” Lần 5 – 2012 Chủ đề: "NUÔI DƯỠNG MẦM SEN"

image 
Đến với Hội trại các bạn trẻ sẽ được sinh hoạt Phật pháp, tham gia các trò chơi dân gian, lễ hội hóa trang, ngày hội quê em, văn nghệ, trải nghiệm về tâm linh và học những văn hóa đạo đức truyền thống của dân tộc theo tinh thần đức Phật dạy, học kỹ năng ứng dụng vào đời sống hằng ngày.


Thông Báo
 V/v Hội trại “TUỔI TRẺ & CUỘC SỐNG” Lần 5 – 2012
Chủ đề: "NUÔI DƯỠNG MẦM SEN"


             Được sự cho phép và chỉ đạo của Ban trị sự Tỉnh hội Phật giáo tỉnh Đồng Tháp. Năm nay,  Hội trại mùa hè  “TUỔI TRẺ VÀ CUỘC SỐNG” với chủ đề “Nuôi Dưỡng Mầm Sen” được tổ chức tại chùa Quê Hương, xã Phú Đức, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp, nhằm tạo sân chơi lành mạnh, bổ ích, năng động, vui vẻ, giao lưu học hỏi cùng bạn bè bốn phương cho giới trẻ và những Phật tử gần xa sau những ngày học tập và làm việc căng thẳng.
Đến với Hội trại các bạn trẻ sẽ được sinh hoạt Phật pháp, tham gia các trò chơi dân gian, lễ hội hóa trang, ngày hội quê em, văn nghệ, trải nghiệm về tâm linh và học những văn hóa đạo đức truyền thống của dân tộc theo tinh thần đức Phật dạy, học kỹ năng ứng dụng vào đời sống hằng ngày.
          1. Thời gian: 04 ngày, từ ngày 22 đến ngày 24 tháng 6 năm 2012 (nhằm ngày 03 – 06 tháng 5 năm Nhâm Thìn).
           2. Địa điểm: Tại chùa Quê Hương, xã Phú Đức, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp.
          3. Đối tượng tham dự: Thanh thiếu niên có độ tuổi từ 12 – 25 tuổi và phụ huynh các em.
          4. Lệ phí tham gia trại: Miễn phí 100%  
          5. Đăng ký: Kể từ ngày ra thông báo đến hết ngày 17/06/2012.
Chùa Giác Ngộ - 92, Nguyễn Chí Thanh, P.3, Q.10, TP.HCM và tại chùa Quê Hương, xã Phú Đức, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp.
  1.  Sư cô Thích Nữ Diệu Hằng; ĐT: 0949.787.415
  1. Sư cô Thích Nữ Nhuận Bình; ĐT: 0947.421.168


                                                                      TM. BAN TỔ CHỨC
                                                                      Trưởng Ban
                                                           Thượng tọa Thích Huệ Minh
                                                          
(Theo Website: http://hoangphaptre.com/ hoặc http://www.hkt.vn )

Tuyển tình nguyện viên phục vụ Hội trại mùa hè 2012


image- Ưu tiên những bạn đã có kinh nghiệm, và được những quyền lợi như: - Chia sẽ kỷ năng lãnh đạo nhóm, tổ chức sinh hoạt tập thể. - Miễn phí 100% phí đăng ký tham gia trại. - Nhận được bộ đồng phục của Ban quản trại. - Nơi ngủ nghĩ và ăn uống miễn phí 100%. - Một giấy chứng nhận tham gia hội trại, quà lưu niệm Hội trại.v.v…



THÔNG BÁO
Tuyển tình nguyện viên phục vụ Hội trại mùa hè 2012
Để giúp  công tác tổ chức Hội trại mùa hè 2012, chủ đề: "NUÔI DƯỠNG MẦM SEN" được thành công tốt đẹp. Ban tổ chức cần tuyển tình nguyện phục vụ vị trí Tiểu trại trưởng cho Hội trại với các nội dung sau:


1. Thời gian phục vụ Hội trại: Từ ngày 21 đến ngày 24/06/2012
2. Địa điểm phục vụ: Tại chùa Quê Hương, xã Phú Đức, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp.
3. Đối tượng: Thanh niên, sinh viên, học sinh, Phât tử trẻ có độ tuổi từ 18 đến 30.
4. Số lượng: 100
4. Thời gian phỏng vấn: Sáng 7h30 đến 11h30; chiều 13h00 – 16h00, ngày 14/6/ 2012, tại chùa Giác Ngộ, 92, Nguyễn Chí Thanh, P3, Q10, TP.HCM
5. Yêu cầu: Có kinh nghiệm tổ chức, có tinh thần kỷ luật, có khả năng hòa nhập với môi trường sinh hoạt tập thể và lãnh đạo nhóm, có sức khỏe và thời gian tham gia hoạt động.
Để biết nội dung phỏng vần hạn hãy vào phần địa chỉ trang web (http://www.hkt.vn/giao-duc/giao-trinh/index.3.html) học phần văn hóa căn bản của đạo Phật trong quyển giáo trình “ Phật Pháp Vào Đời” tập 1, để trả lời phỏng vấn.
6. Quyền lợi: Tình nguyện viên sau khi được trúng tuyển, Ban tổ chức sẽ chia nhóm làm việc tùy theo sở trường của từng bạn và được hưởng những quyền lợi sau:
          - Ưu tiên những bạn đã có kinh nghiệm.
          - Chia sẽ kỷ năng lãnh đạo nhóm, tổ chức sinh hoạt tập thể.
          - Miễn phí 100% phí đăng ký tham gia trại.
          - Nhận được bộ đồng phục của Ban quản trại.
          - Nơi ngủ nghĩ và ăn uống miễn phí 100%.
          - Một giấy chứng nhận tham gia hội trại, quà lưu niệm Hội trại.v.v…
7. Đăng ký: Kể từ ngày ra thông báo đến hết ngày 13-6-2012. Xin vui lòng nộp phiếu đăng ký, tại chùa Quê Hương, xã Phú Đức, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp và chùa Giác Ngộ, 92, Nguyễn Chí Thanh, P3, Q10, TP.HCM.
     Sư cô Thích Nữ Diệu Hằng
           ĐT: 0949.787.415
      Sư cô Thích Nữ Nhuận Bình
           ĐT: 0947.421.168
Email: thichphuochue@gmail.com
Website: http://hoangphaptre.com/ hoặc http://www.hkt.vn
Để biết thêm thông tin chi tiết, vui lòng liên hệ: Thầy Phước Huệ 0918.505.630.
                                                                                       
                                                                               BAN TỔ CHỨC

Ðức Phật là hiện thân của tất cả các đức hạnh mà Ngài thuyết giảng. Trong thành quả của suốt 45 năm dài hoằng pháp, Ngài đã chuyển tất cả những lời nói của Ngài thành hành động; không nơi nào Ngài buông thả cái yếu đuối của con người hay dục vọng thấp hèn. Luân lý, đạo đức căn bản của Đức Phật là toàn hảo nhất mà thế giới chưa bao giờ biết đến. 
Đạo Phật là đến để mà thấy chứ không phải đến để mà tin...!!!


[Giáo sư Max Miller, Học giả người Ðức]