Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Thư Gửi Yêu Thương...!!!



                                                                        Hơi Thở, Ngày...Tháng...Năm....

          Mến Gửi Yêu Thương!!!
...Ký ức dường như không ai mà không có, nỗi nhớ cũng chẳng khác,...”Thời Gian Trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm...kỷ niệm thân yêu ơi!”.Thế là những ngày khá mỏi mệt và vất vả cũng đã trôi qua những gì còn lưu lại có chăng là những dòng suy nghĩ, những câu Status mà thôi! Nhưng đổi lại tớ thấy mình đang vun bồi năng lượng của chính mình, đang điều chỉnh hơi thở của mình tựa như cái tên trong buổi chia sẽ “Chúng Thở Đều”. Đó là hạnh phúc mà chúng ta có thể nhận diện và tiếp xúc một cách dễ dàng và bình thản nhất, nhưng cũng thật khó khăn biết mấy khi chính mình chẳng thở được một hơi thở “Đều” thì một điều chắc rằng chẳng thể có 2 từ Hạnh Phúc. Những ngày lăn lộn,vất vả của  thầy và trò dưới mái chùa Linh Quang, cùng sát cánh cùng hòa mình vào hơi thở của núi đồi, của sườn núi lưng chừng, nhỏ nhỏ ở đó là ngồi chùa đầy ắp tiếng cười, lời nói, tiếng la rầy của Quý Thầy, các anh chị và bạn nhỏ thân thương... Đã qua đi một khóa thực tập, qua đi những giây phút lắng đọng,với tôi cương vị là người hướng dẫn đây không phải là lần đầu tôi tiếp nhận và làm việc cùng các anh em, quý Thầy... Nhưng....Thật khó diễn tả nổi nó nữa Y thương ak, phải chăng mảnh đất Nha Trang mang đầy màu sắc và hình hài kỷ niệm trong tớ chứ. Nơi đã xây dựng và vun bồi cho tớ một cá thể yếu mềm, mong manh đang hòa vào dòng trôi nỗi ngược xuôi của Csống thành con người biết hòa mình, biết dấn thân, và hơn nhất là biết Y Thương...lắng nghe!

Y Thương ak! Cũng đã rất rất lâu lắm rồi trong tớ mới chứa chan những dòng chảy trên khóe mắt (nói như thế không phải những lần trước sau khóa tu không xúc động đâu nghe,,,,chỉ là không như lần này thôi...(_!!_)). Cung bậc cảm xúc ai ai cũng có, và ai cũng mỗi vẻ khác nhau Y Thương nhỉ....Vui, bực, buồn(nói không nghe), hay bất đồng ý kiến, hay thoảng thoảng lại tức lên vì thái độ của người cùng công tác,,,,nhìu nhìu lắm Nhưng nó cũng đã qua rồi,,,và nó cũng đã làm sợi dây yêu thương, sợi hiểu Gắn – Thắt được chặt hơn cùng tất cả mọi người dù lớn hay nhỏ. Những giọt nước mắt cuối cùng của thời trẻ con, ngây dại, cái tuổi rưng rưng, đụng là khóc...là rơi...rơi...nói như thế nào nhỉ! Khó thật...Nhưng mà người Huế tớ gọi là Tồ, nhất là con trai hễ mà khóc là có thêm chữ Tồ sau tên người đó,,,nghe thật xấu hổ đúng không cậu, nhưng mình thì không, giờ muốn cũng không thể được như xưa...nhớ hồi đó mỗi khi nghe Mẹ gọi điện vào thăm...cầm điện thoại lên...mẹ cứ nghe giọng tớ là khóc,khóc hoài...và mình cũng thế chẳng thể cầm nỗi ...cho đến giờ mình biết Mẹ vẫn còn khóc khi thấy con trai mình về thăm nhà dù không cho mình thấy, không cho mình nghe...nhưng mình vẫn hiểu và Thương Mẹ lắm...Y Thương ak.
Còn bây giờ thì sao nhỉ những làn chảy rưng rưng trên khóe mắt, những dòng xúc cảm và chứa chan tình ấm áp, tình thương yêu của Thầy Và Trò.Dù chỉ 5 ngày thôi, một khoảng thời gian không dài lắm đúng không, và nó cũng không mấy ngắn đâu cậu ak. Tớ luôn nói với chính mình rằng...ở đâu có Yêu Thương thì Hạnh phúc ở đó, niềm vui ở đó, và năng lượng cũng ở đó. Cái năng lượng thân thương khi chúng ta cùng thực tập những cái hay cái đẹp vun bồi cho chính Tâm Yêu thương đang hiện hữu trong chính mình. Chúng là những người con của Đức Phật...và tự hiểu rằng chẳng có gì là mãi mãi, cuộc vui nào cũng sẽ qua,mọi thứ chỉ là giả tạm...nhưng trong chúng ta ai ai cũng vẫn dang làm một kiếp người, dù hình dáng, địa vị khác nhau bao nhiêu nhưng mục đích chung của chúng ta là một, chỉ là một....Một sự y Thương mà ngày ngày, giờ giờ...trong từng khoảnh khắc ta vun bồi.....chỉ như thế, như thế thôi cũng đã vui và yên trọn kiếp này rồi.
Cái  thời tung tăng dưới bóng trời thành phố biển nay chẳng còn nữa,...còn đâu những dấu ấn, những bước đi trên con đường  thênh thang và rợn người khi cơn gió biến thổi ngang. Nha trang ơi...! Nghe bình yên lắm, qua đi rồi cái cảm giác hồ hởi, thích thú trở lại cùng khi Khóa tu An Lạc Hạnh sắp diễn ra, và cái nhớ thân thương với những Mầm Tuệ đáng yêu ấm áp trong mái nhà Tuệ Uyển!.....vụt thật nhanh khi ngồi trên xe trở về mảnh đất Linh Quang mầu nhiệm,thoáng qua đó đã là lúc Chia tay...cả Thầy – Trò chẳng ai có thể ngăn và cản trở dòng cảm xúc ấy cả...và tớ cũng như thế không khác Cậu à.Ngồi trên cao nhìn xuống nhìn những mầm non yêu thương đầy Năng lượng sau vài ngày thực tập và chuyển hóa Thân  -Tâm, lúc này là lúc những dòng yêu thương chứa chan rưng rưng trên khóe mắt tớ nói với cậu khi nãy ấy...thật xao xuyến dường nào...Mình còn nhớ khi đó mình đã suy nghĩ, có lẽ nghe vừa buồn cười,vừa ngố ngố thật...”lâu lắm rồi mình mới khóc như ri hèo – răng mà khóa tu này mình cứ rưng rưng ri.... ”. Nhìn chú Điệu đáng yêu, hồn nhiên, ngây thơ, trong trắng biết bao...mình nhớ cái thời làm điệu cũng không bằng phẳng lắm, chưa cay lắm Y Thương ak. Yêu lắm cái thời ấy biết bao!
Y Thương ơi! Tớ có tới 2 gia đình lựng đấy...cậu biết mà Tuệ Uyển đó! Đừng có mà ganh tỵ với tớ nghe, có nhiều Tuệ trò thật đáng yêu, vô tư nhưng chắc không hoàn toàn ngây thơ đâu cậu nhể!(mấy cậu- nàng nhok này quậy lém...! hj).Nhưng đó là chuyện thường càng ngày lớp trẻ càng năng động mà miễn có thể tự mình thực tập tâm yêu thương, học cách lắng nghe mọi người chỉ như thế cũng vui rồi mà...cố lên các con nhé.(Thầy cám ơn các con đã mang lại cái cảm giác được trở về như thảy tuổi thơ nho nhỏ chỉ vừa mới qua hôm qua rứa...Cám ơn mảnh đất NhaTrang đã vun bồi vườn Tâm Linh , vun bồi hạt giống Như Lai thêm vững chắc, cám ơn nha trang đã share cho tôi nhiều năng lượng yêu thương và hiểu biết)....Sáng ấy T. Đạo Quang đã nói chúng ta sẽ không hề xa nhau khi ai nấy cũng siêng thực tập yêu thương, học cách lắng nghe, vun bồi Vườn Tâm Chính như Chủ Đề Khóa tu đặt ra...Chẳng ai muốn rời xa ....không ai cả và trong chính tớ cũng rứa Y thương ak!
Lối nhỏ ơi! cho dấu chân tôi lại
chẳng bồi hồi khi in lại nét xưa
Linh Quang ơi! xin cho Con nhớ mãi
Bóng nghiêm từ pha lẫn bước du tăng
sẽ phiêu bồng trên từng con đường nhỏ
mang tâm hiền vun bồi nét yêu thương.
Khoẳng khắc nhỏ thầy trò cùng lưu dấu
mai về rồi! cũng thẹn nỗi vấn vương
trên con đường đầy gian truân trắc trở
lối đạo màu soi sáng bước chân đi
chẵng phai mờ khi ai nương bóng Thích 
Người cha lành cho con biết yêu thương!
                                                                                    __(())__  De Bây Chừ.
Tạm biệt An Lạc Hạnh lần 3 đầy yêu thương và xúc cảm năng lượng.Hẹn các con vào An Lạc Hạnh lần 4 nhé(Hy Vọng sẽ là Đồng Nai,hjhjhj)
P/s: cám ơn tất cả vì tất cả mọi thứ...!!!
Cám ơn Mẹ Của con đã Sinh con ra và cho con dòng máu đầy Yêu Thương.
Cám ơn Người đã cho con hạt giống Như Lai, đời sống nội tâm ngày một thêm Vững chắc.








Cám ơn Yêu Thương vì cậu luôn luôn bên tớ mỗi ngày,từng giây phút và ngay trong mỗi khoảnh khắc.........!
                                               Hạnh Phúc, Ngày...tháng...Năm...

                                                        Một Người Bạn...!!!


Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

Ý Niệm trong Chính Trị Gia!


LẮNG LÒNG
CỰU TỔNG THỐNG MỸ BILL CLINTON
TẬP THIỀN PHẬT GIÁO 

Bản Việt dịch: Cư sĩ Nguyên Giác
(theo bản tin từ báo Daily Mail ngày 3/8/2012)

Cựu Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton đã chọn cách thể dục cho ông để đạt tới những đỉnh cao tinh thần -- bằng cách học Thiền Phật Giáo để giúp ông thư giãn.

Mới gần đây, chính khách 65 tuổi này đã chọn một nếp sống lành mạnh hơn, trong đó có việc ăn chay sau một loạt cơn đau tim trong nhiều năm.

Và trong nỗ lực mới để cải thiện sức khỏe, vị chính khách Đảng Dân Chủ này đã thuê (hired) một vị sư Phật Giáo riêng để giúp ông học cách Thiền cho đúng cách. 

(ND ghi chú: phóng viên không hiểu rằng, Phật Pháp phải dạy miễn phí, và theo luật, không ai có thểthuê được một vị sư nào. Lẽ ra nên nói là "cung thỉnh" thay vì "thuê".)

Đi tìm Giác ngộ: Cựu Tổng thống Bill Clinton
đã tập Thiền để được thư giãn 
Thông tấn Radaronline dẫn một nguồn tin nói rằng: "Từ khi bệnh tim gây ra nỗi kinh hoàng cho ông ta, cựu Tổng thống Bill Clinton đã tìm nhiều cách để giúp ông thư giãn. 

Ông ta có đời sống bận rộn, đi lại nhiều trong cương vị làm đặc sứ cho Hoa Kỳ, và cần phải giữ đầu óc cho minh mẫn. 

Thiền tập đã cung ứng cho ông điều đó, ông ta có một câu thần thú (mantra) mà ông thích tụng lên, và sau mỗi thời Thiền tập, ông cảm thấy được chuyển hóa và đầy năng lực tích cực. 

Thiền hiển nhiên đã cho ông ta một thế giới tốt lành -- ông cảm thấy thích hợp hơn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết."

(ND ghi chú: Phóng viên Daily Mail ghi là thần chú, nhưng có lẽ không phải thần chú. Có lẽ là một câu quy y tam bảo, hay lời nguyện khi ngồi Thiền, hay là lời rải Tâm Từ... Chúng ta không biết rõ chỗ này.)
Trở về với truyền thống: Những vị sư Phật giáo
          đã kiện toàn nghệ thuật Thiền tập từ hàng ngàn năm nay

Hồi tháng 2/2004, Ông Bill Clinton được chở gấp vào bệnh viện Columbia Presbyterian Hospital ở New York City sau khi nói là bị đau ngực.

Ông cần gắn thêm hai ống thông van tim, và vài tháng sau, trong tháng 9/2004 Bill Clinton trải qua giải phẫu thông tim bốn ống.

Năm 2010, lại có một van tim bị nghẹt phải mở lại -- lần thứ nhì giải phẫu tim trong chỉ năm năm -- và ông đã loan báo rằng ông từ bỏ thức ăn nhanh kiểu Mỹ, như bánh mì thịt burger, khoai tây chiên và gà chiên ... để rồi ăn chay.

Ông Bill Clinton ăn chay nghiêm ngặt, gồm nhiều rau tươi và trái cây tươi, nhưng cũng thú nhận rằng ông đôi khi ăn cá.


Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Kết Nối Tình Thương!



 Trên tinh thần đã phát động cho chuyến thăm các bạn nhí tại Mái Ấm tình thương Thị Nghè Và những ngày đầu tháng 7. Vào 13h chiều Chủ Nhật,Ngày 22/7.Quý thầy và Quý Sư Cô cùng 39 bạn trẻ đã có mặt tại Công Viên Văn Hóa Phú Nhuận  để hoàn thành những món quà tinh thần cho các tâm hồn nhí ở Trung Tâm Nuôi Dạy Trẻ Em Mồ Côi Và Tàn Tật Thị Nghè. Đến 14h thì 288 món quà được hoàn thành một cách nhanh chóng và được chuyển đến trung tâm.  Dưới đây là  ghi nhận những hình ảnh cảm xúc mà các bạn trẻ đã nói về chuyến đi đầy yêu thương như thế này: “  Mỗi lần trải nghiệm là 1 bài học mà chúng tôi học được đó là lòng yêu thương.”
Một số hình ảnh và cảm nhận của các bạn sinh viên đã nói lên cảm xúc của mình:




























































































Facebook: Loan Hồ đã Chia sẽ:

Cầm đôi tay em bé thơ lòng bỗng thấy như buồn hơn

Nụ cười em như nắng mai mà tại sao tôi phải khóc
Rồi nơi đây sẽ mãi không còn bước chân em đùa vui
Mà em vẫn luôn giữ môi cười dù mai em phải xa.
Không biết bao nhiêu lần nước mắt tôi đã rơi, rơi vì những cảnh đờii bất hạnh vẫn còn hiện hữu trên cri đời. Phải chăng đó là nghiệp báo mà kiếp trước em đã gieo? Rồi mai nay, tương lai em sẽ đi về đâu? Trời vẫn sáng, may vẫn bay, muôn hoa đưa nở ... và trên môi em luôn có những nụ cười ngày ngỡ vô hồn ... em nào biết tương lai của mình sẻ vụt tắt từ đây. Nhìn nụ cười của em, nhìn những vết thương thể xác mà em đang mang lòng tôi không khỏi xót xa. 

















































































Facebook: (Khói Lam Chiều) bé gấu Chia sẽ:

 Thật hạnh phúc biết bao khi mỗi lần trải nghiệm những chuyến đi là đến tận nơi, những hoàn cảnh kém may mắn để chia sẻ những mòn quà nho nhỏ và tấm lòng của mình. Dù các em không nghe được những âm thanh của cuộc sống không thể nhìn thấy màu sắc của của cuộc sống, không thể nói thành lời, những bước chân, bàn tay vụng về, chậm chạp.., Nhưng tất cả đều có ước mơ, hy vọng, một khát vọng sống, học tập và làm việc dù quanh đây vẫn còn bao khó khăn... ấy vậy, nên cần lắm những tấm lòng nhân ái.





Loan Hồ chia sẽ thêm:

Một lần thôi xin một lần thôi
Là được trông em cười trong nắng
Nụ cười xinh mang niềm hạnh phúc ấm bao nhịp tim.
Cầm tay em, nhìn em đùa vui mà tôi nghẹn ngào ở tim. Thầm cảm ơn ba me, cảm ơn Đức Phậtt đã ban tặng cho tôi một hình hài lành lặn, một cuộc sống no đủ ... cảm ơn những thăng trầm đã giúp tôi có những trãi nghiệm mới.
Hãy trân trọng những gì mình đang có, hãy sống thật với bản thân mình va sống vì mọi ngừời ...
Nếu còn một ngày để sống
Xin hãy sống hết lòng vì mọi người
Để mai này trở về với đất
Chỉ có niềm vui và sự thanh thản theo ta về bên kia thế giới.
p/s: Con cảm ơn t
hầy Hue Thuong, thầyThien Di , thầy Thich Tam Duc, Quý Cô Vân Du,Viên Dung, Minh Thuần cùng  các anh chị và các bạn đã giúp con có được chuyến đi ý nghĩa ấy để con thêm một lần ngồi lại suy nghĩ về những chuyến đã qua, những việc con đã  làm. Để con nhận ra đầu mối chính là trâm của cuộc sống. Cuối xin Hồng Ân  chư Phật gia hộ cho tất cả mọi người được thân tâm an lạc và thêm lòng nhiệt huyết để có thể thêm những chuyến đi ý nghĩa khác và những trải nghiệm khác.